Menu

GIẤC MƠ NGHỆ SỸ

21/01/2020 15:17:01

Ảnh minh họa - Internet

Cầm cuốn sách ảnh “ Dương Quốc Định” trên tay mà chiều nay mua trên phố sách Đinh Lễ, giở lật từng trang, hắn dán mắt vào những tấm ảnh nuy đẹp mê hồn rồi thốt lên:

  • Ôi đẹp quá,  ba xem này!

 Cha hắn đang ngồi trên ghế đọc báo, giương mục kỉnh nhìn ái ngại:

       - Mày lại muốn gì nữa đây!

       - Con muốn ba mua cho một bộ máy để con học chụp ảnh!

      - Mày có điên không, đang đi làm cơ quan, thời gian đâu mà chụp ảnh.

 - Không được, hão huyền quá!

Thấy không thuyết phục được ba, hắn quyết định tìm cách chinh phục mẹ. Sáng hôm đó, đi qua hành lang, thấy mẹ ngồi trang điểm trong phòng ngủ, hắn gõ cửa bước vào rồi thủ thỉ:

 -  Mẹ à mẹ cho con tiền mua bộ máy, con muốn trở thành nghệ sỹ nhiếp ảnh.

Người đàn bà, trạc tuổi ngũ tuần, nhìn con trai tỏ vẻ ngạc nhiên:

 - Con không đùa đấy chứ!

Hắn không trả lời mẹ mà liến thoắng phân tích nào là thời buổi công nghệ 4.O, nhiếp ảnh đang là một nghề hot, nếu thành danh, chụp mẫu thời trang hái ra tiền; nào là nhiều nghệ sỹ, đang sở hữu vô số giải thưởng nhiếp ảnh danh giá, tiền bán thu về cả ngàn USD. Hắn xum xoe:

      - Mẹ của con đẹp như tranh vẽ thế kia, mua máy rồi, con đưa mẹ lên rừng mận Mộc Châu, hoặc sang cánh đồng hoa cải bên Yên Viên, chụp cho mẹ bộ ảnh tuyệt hảo, úp lên mạng, danh mẹ sẽ nổi như cồn.

Thấy con trai nói có lý, mẹ hắn cũng xuôi lòng nhưng muốn ông xã phải chi khoản tiền này nên tối hôm đó, bà nói với chồng chuyện thằng Linh muốn trở thành nhiếp ảnh gia. Nghe vợ nói chưa hết câu, ông ta gạt phắt đi bảo em chỉ vẽ chuyện nó đang đi làm sao bỏ công việc để chụp ảnh, anh không đồng ý. Thấy vợ nài nỉ, ông đành miễn cưỡng chiều theo nhưng trong lòng không vui vì thằng con trai nhiều chuyện. Hôm đó, mẹ gọi hắn và nói bà có một người bạn trên phố là nghệ sỹ nhiếp ảnh có tên tuổi, chú ấy sẽ tư vấn cho con mua máy ảnh.

Nghe mẹ nói, hắn sướng run, càng nung nấu thêm ý chí quyết trở thành một nhiếp ảnh gia có tên tuổi. Sau khi mua được máy ảnh, hắn lao vào chụp như điên, hễ có thời gian rỗi, là rủ bạn lên Sa Pa chụp mây luồn, sang Hoàng Su Phì chụp ruộng bậc thang rồi ngược lên xứ Lạng chụp thung lũng Bắc Sơn. Có hôm hắn một mình mò lên Sơn Đồng, gặp nghệ sỹ Trần Thành, dẫn ra cây đa mồ côi, chụp tối mịt mới về. Say sưa quên ăn, quên ngủ, ngày đi chụp, đêm về đổ ảnh vào máy vi tính, sàng lọc file rồi mải mê chọn ảnh, học làm photoshop đến tận khuya. Nhiều đêm thấy con trai ngủ muộn, mẹ hắn phải thốt lên:

     - Trời ơi Linh mày có đi ngủ, mai còn đi làm hay không!

Hắn cười không đáp chỉ ngáp dài đánh thượt. Mẹ nhìn hắn tỏ vẻ ái ngại rồi đi thẳng về phòng.

 Một buổi sáng chủ nhật, hắn ra quán Cosa Nostra Cafe trên khu phố Tây, điểm hẹn của giới nhiếp ảnh. Dựng xe máy bên góc tường, hắn bước vào cúi đầu chào các nghệ sỹ ngồi đã kín chỗ với cử chỉ thân thiện, lễ phép.

      - Linh đó hả, ngồi vào đây gọi đồ uống đi.

Hắn ngồi thụp xuống chiếc ghế bỏ trống và cảm thấy yên lòng trước vẻ ân cần của chú Tạ Loan, một nghệ sỹ nhiếp ảnh gạo cuội trong làng nhiếp ảnh.  Nghệ sỹ Tạ Loan lúc này đứng dậy tươi cười nói với mọi người:

       - Xin giới thiệu với các vị đây là cháu Linh, cán bộ Sở Truyền thông thành phố, mới vào nghề, có gì mong các vị chỉ giúp.

Buổi trưa hôm đó, theo gợi ý của chú Tạ Loan, hắn hăm hở mời những nghệ sỹ có mặt hôm đó tại quán cà phê, làm một bữa say túy lúy ở quán mụ Béo, đầu phố ngõ chợ Hàng Kim. Thế là qua một bữa nhậu, hắn đã mon men làm quen với nhiều gương mặt nghệ sỹ thành phố để rồi từ đó mối quan hệ qua lại giữa hắn và họ thêm phần khăng khít.

Mùa hè năm đó, lần đầu tiên tham dự một cuộc thi nhiếp ảnh đề tài thiếu nhi, cấp thành phố, hắn được chọn treo tác phẩm “ Mắt ngọc” chụp đôi mắt trong veo một em bé bên làng gốm Bát Tràng. Hôm ở nhà triển lãm, hắn hoan hỷ cùng bố mẹ và cô bạn gái chụp ảnh lưu niệm bên tác phẩm, lòng trào dâng niềm hãnh diện. Hắn cảm nhận ra có lẽ bức ảnh đầu tiên này sẽ là một bước khởi đầu tốt đẹp cho giấc mơ trở thành nghệ sỹ nhiếp ảnh mà hắn suốt đời theo đuổi.

Lao như thiêu thân cho một sự đam mê, khiến hắn nhiều lần vắng mặt vô cớ trong các cuộc họp giao ban rồi bỏ bê công việc. Một buổi trưa, Phó giám đốc sở Trần Thủy, phone cho cha hắn phàn nàn thời gian gần đây cậu nhà không chí thú làm việc, nếu cứ đà này tôi cũng bó tay không bảo vệ nổi. Tối hôm đó, sau bữa cơm, cha hắn giận dữ:

    - Tao rất thất vọng với mày quá, trưa nay chú Thủy điện nói mày bỏ bê công tác, không khéo sẽ bị đuổi việc. Mày được bố mẹ cho ăn học tứ tế, sự nghiệp công danh đang sáng lạn, không thấy đó mà phấn đấu lại lao vào trò chụp ảnh vô bổ. Từ nay tao cấm hiểu chưa!

Hắn ngồi im, không nói gì, mẹ hắn thấy chồng nóng giận liền hạ giọng:

    - Thôi mà anh, con nó lớn rồi nó tự biết phải làm gì, cứ để cho nó suy nghĩ và chịu trách nhiệm về công việc mình làm.

Một hôm, đang ngồi làm việc tại cơ quan, cậu Vĩnh, dân chơi ảnh a ma tơ điện cho hắn thông báo sắp tới có cuộc thi ảnh cấp trung ương, mày chơi không. Đang chán nản vì mấy hôm nay bị bố mẹ rầy la, hắn trả lời bạn qua quýt rồi cúp máy. Từ đầu giây bên kia, thằng Vĩnh lẩm bẩm:

     - Mẹ kiếp hôm nay thằng này sao vậy. Mới hôm nào còn lớn tiếng rủ rê mình đi chụp thế mà!Tháng ngày dần  trôi, ước mơ trở thành nghệ sỹ trong hắn ngày một lớn dần. Một buổi chiều hắn điện mời chú Tạ Loan đến quán bia hơi ngon nhất nhì thành phố, bàn công chuyện. Chú Loan vui vẻ nhận lời và không quên kéo theo ông bạn nghệ sỹ chuyên ngồi ghế giám khảo các cuộc thi nhiếp ảnh. Sau vài tuần bia, chú Tạ Loan vẻ trịnh trọng:

-   Thưa anh Bảo. Hoài Linh, là con cô bạn tôi, đang là Phó phòng sở  Truyền thông thành phố, cháu yêu chụp ảnh và có ước muốn phấn đấu vào Hội nghệ sĩ nhiếp ảnh, có gì mong anh kèm cặp giúp đỡ.

Vị nghệ sỹ già mặt đỏ gay cười, để lộ hàm răng vàng ám khói thuốc, nói:

      - Tưởng chuyện gì chứ chuyện đó trong tầm tay, tôi đã giúp nhiều cô cậu từ chỗ chụp chành không ra gì đến nay đã thành danh, tất cả đều vào Hội nhiếp ảnh thành phố, có cậu còn vào Hội trung ương nữa đấy!

- Thế hả chú, vậy mong chú giúp, cháu sẽ cố gắng hết sức ạ!

Hôm đó, bia vào, lời ra, vị giám khảo tỏ ý thâm tình, kiến hắn rất vui. Và điều kỳ diệu đã đến với hắn. Trong hai năm, giới nhiếp ảnh thành phố bàng hoàng trước hiện tượng Hoàng Linh, một nhiếp ảnh gia trẻ, liên tiếp gặt hái nhiều giải thưởng. Cuộc thi “Vì môi trường thành phố”, giải nhì; “Điện lực Việt Nam phát triển cùng đất nước”, giải nhất; “Cuộc sống làng nghề”, giải ba; “ Bóng đá Việt Nam niềm khát khao chiến thắng” giải đồng hạng. Đặc biệt, cuộc thi ảnh Quốc tế tại Thụy sỹ, đoạt huy chương vàng và một bằng danh dự. Nghe tin, mà ngỡ như nằm mơ giữa ban ngày, hắn thầm cám ơn chú Tạ Loan, một chuyên gia trong lĩnh vực săn giải, đã giúp hắn làm nên chuyện.

Thằng Hiếu, dân chơi ảnh không chuyên, đam mê với những cuộc đi săn ảnh mạo hiểm, hơn ai hết hiểu rất rõ những trò ma thuật mà bạn hắn tạo nên trên con đường chinh phục nghệ thuật. Có điều nó chẳng dại gì nói ra những chiêu trò mà bạn nó đang làm. Một sáng chủ nhật, hắn rủ Hiếu đi uống cà phê trên phố cổ rồi hoan hỷ báo tin:

- Tao vừa được kết nạp vào Hội nhiếp ảnh thành phố!

- Ôi xin chúc mừng, mày đã trở thành nghệ sỹ nhiếp ảnh thực thụ rồi. Mày giỏi thật đấy. Tao suốt bao năm cầm máy mới có một giải thưởng còm tại cuộc thi “ Việt Nam vẻ đẹp tiềm ẩn”!

-  Nhưng tao hỏi thật mày có phép thần thông nào mà vào hội nhanh vậy.

Tao cũng đang khát khao vào đó cho bằng anh bằng em chứ mang danh anh nghệ sỹ phường nghe chán lắm. Thấy bạn thật lòng, Linh nói thẳng tuột. Có gì đâu tao cũng phải nhờ vào sự trợ giúp của mấy ông thầy nhiếp ảnh, chứ phấn đấu ngang ngửa có mà đến mùa quýt. Nếu muốn, tao dẫn mày đến gặp chú Tạ Loan, bạn mẹ tao, chú ấy sẽ giúp cho. Nhưng mà.... cái gì mày nói rõ ra luôn bạn bè cứ úp úp mở mở. Là thế này, hôm nào mày mời tao và chú ấy đi ăn một bữa rồi chuẩn bị cái phong bao biếu chú gọi là tiền chè nước, chú ấy sẽ vẽ đường cho. Ôi hóa ra con đường nghệ thuật mà bạn tôi lựa chọn nó lại là như vậy. Hiếu tự nghĩ, chả trách lũ bạn học cùng lớp phổ thông thường gọi “ Linh quái” thật không ngoa.

Một buổi sáng, đang ngồi ăn điểm tâm cùng cô bạn gái Thùy Linh, trên đường Điện Biên Phủ, cầm tờ báo An ninh thành phố trên giá sách, Linh giật bắn người thấy hàng tít lớn chạy trên mặt báo: “ Tác giả Hoài Linh, người đạt giải nhất cuộc thi” Khoảng khắc ” đạo ảnh. Vậy là chết rồi. Ảnh này do chú Tạ Loan đưa cho rồi lấy tên mình dự thi sao lại là của một tác giả tỉnh Vĩnh Minh được chứ. Chuyện vỡ lỡ, ảnh “Đua bò Tam Phú” của hắn bị tác giả Phan Muôn kiện ăn cắp ảnh. Ban tổ chức cuộc thi Khoảnh khắc, sau khi xem xét, đã ra quyết định thu hồi giải thưởng bởi minh chứng của tác giả Phan Muôn là hoàn toàn đúng. Tác phẩm này, nằm trong sêri ảnh chụp lễ hội đua bò Tam Phú. Câu chuyện tưởng chừng như vô lý lại hoàn toàn có căn cứ.

Chuyện là thế này: Dạo đó vào dịp tháng tháng mười, lễ hội đua bò Tam Phú sắp diễn ra tại tỉnh Vĩnh Minh, nghệ sỹ Tạ Loan, điện cho Linh xin cơ quan nghỉ phép một tuần đi chụp. Hôm đó, đúng dịp cơ quan rất bận  hắn phải nói dối là mẹ về quê  bị quệt xe máy xin phép vào viện chăm mẹ. Hôm sau, thầy trò mua vé máy bay của hãng hàng không Jetstar Pacific về Tam Phú, nhưng hôm đó thời tiết xấu nên máy bay chậm hủy chuyến, rất may đến nơi cuộc đua mới bắt đầu. Loay hoay mãi hai thày trò mới tìm được một điểm chụp thích hợp. Đưa tay lấy chiếc máy ảnh trong túi, hắn bất cẩn làm văng chiếc canon EOS 800D xuống đất, nhưng rất may điểm rơi lại vào vạt cỏ mềm nên máy chẳng làm sao. Lúc này, một nhiếp ảnh gia địa phương đang tác nghiệp bên cạnh thấy bạn chụp lúng túng bèn giúp hắn lắp máy vào chân chống một cách an toàn. Bỗng nghệ sỹ Tạ Loan nói như reo:

     Trời ơi có phải Phan Muôn đó không!

Lúc này cậu ta mới nhận ra người nghệ sỹ già áo ướt đẫm mồ hôi rồi thốt lên:

      - Ôi anh Tạ Loan, anh vào lúc nào vậy!

Gặp được đồng nghiệp địa phương tốt bụng, hôm đó, sau khi về khách sạn cất hành lý, họ đã có cuộc hội ngộ với một số anh em nhiếp ảnh Vĩnh Thái. Sau khi tan cuộc, Phan Muôn nhã ý mời thầy trò Tạ Loan ghé thăm tư gia của cậu ta cách đó không xa. Phấn khởi vì được nghệ sỹ trung ương vào thăm, Phan Muôn vô cùng cảm động dốc bầu tâm sự rồi cùng nhau mở latop đổ ảnh xem lại những file đã chụp. Bỗng Tạ Loan gợi ý:

     - Phan Muôn này anh đang làm lịch tết cho Tổng cục du lịch, cậu gửi cho anh vài file vừa chụp, biết đâu họ chọn được vừa có tiền lại có danh.

Tin lời, Phan Muôn đã gửi cho Tạ Loan hơn 10 file ảnh đua bò Tam Phú. Thấm thoát qua tết âm lịch không thấy động tĩnh gì, Phan Muôn điện hỏi thì nghệ sỹ Tạ Loan phân trần:

    -  Anh của cậu người ta không duyệt!

Vậy mà sau đó, Phan Muôn không ngờ kết quả cuộc thi ảnh “Khoảnh khắc” do Bộ văn hóa thể thao & du lịch phát động, ảnh đạt huy chương bạc của tác giả Hoài Linh lại là file ảnh mà mình đã gửi cho nghệ sỹ Tạ Loan. Sau khi có đơn kiện, Ban tổ chức đã đối chiếu những file gốc của Phan Muôn cho thấy tác giả Hoài Linh đã ăn cắp tác phẩm của nghệ sỹ Phan Muôn là hoàn toàn có cơ sỏ.

Câu chuyện về giải thưởng nhiếp ảnh Khoảnh khắc chưa dừng lại ở đó. Sau này, giới nhiếp ảnh mới vỡ lẽ nhiếp ảnh gia Hoài Linh đã được nghệ sỹ Ta Loan và một số thành viên giám khảo, dùng phép thuật để cho những tác phẩm của hắn liên tục đoạt giải tại các cuộc thi nhiếp ảnh. Hôm gặp Phạm Hiếu, người bạn chí thân, hắn đau đớn thú nhận chiêu trò mua giải, mua điểm vào hội đều nhờ vào chú Tạ Loan và các vị trong Ban giám khảo. Sau mỗi lần nhận giải thưởng, hắn đều đưa hết tiền cho Tạ Loan để ông ta chia chác cho mấy vị ngồi ghế nóng. Hoài Linh còn tiết lộ chiêu trò mà họ cho điểm là vị giám khảo A, nháy cho vị giám khảo B bỏ phiếu vào tác phẩm của trò mình, hôm sau ở một cuộc khác thi khác, giám khảo A lại bỏ phiếu cho trò của giám khảo B. Hắn còn chua xót tiết lộ để vào được Hội nhiếp ảnh thành phố, đã mất không ít tiền cho nhiều vị giám khảo để nhanh chóng đủ tiêu chuẩn kết nạp. Nếu vụ việc này không bị phát giác, cuối năm sau hắn sẽ được kết nạp Hội nhiếp ảnh trung ương, điều mà hắn luôn khao khát.

Ước mơ trở thành nghệ sỹ nhiếp ảnh chưa thành hiện thực, nhưng hệ lũy đã ập xuống đầu hắn. Suốt hơn ba năm lao vào nhiếp ảnh, chểnh mảng công việc, sau đó hắn đã bị Phó giám đốc Trần Thủy, ký quyết định sa thải. Cha hắn, trước đó có quan hệ với một cô gái, bị ả đến cơ quan tống tiền, mẹ hắn biết được đã đệ đơn ta tòa ly hôn, bỏ cha con hắn theo một gã tình nhân vào Nam sinh sống. Mất việc, gia đình tan nát, rồi cô bồ cũng dứt áo ra đi. Giờ những giọt nước mắt ân hận của hắn rơi xuống đã qúa muộn. Chỉ vì giấc mơ trở thành  nghệ sỹ hão huyền, đã mang lại cho hắn một kết cục bi thảm./.

 

                                                  Hà Nội, tháng 8 năm 2019

                                                                                                                                                            Phạm Công Thắng

Bài viết cùng chuyên mục

GIẤC MƠ NGHỆ SỸ

Cầm cuốn sách ảnh “ Dương Quốc Định” trên tay mà chiều nay mua trên phố sách Đinh Lễ, giở lật từng trang, hắn dán mắt vào những tấm ảnh nuy đẹp mê hồn rồi thốt lên: - Ôi đẹp...

KHI NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ

Đang nằm ngủ trưa, ông Ba nghe tiếng bà thu mua đồng nát rao the thé  ngoài ngõ: “Giày cũ, giày kép, ba ly bạc, cặp sách, nilon rách, xăm lốp xe đạp bán đê!”. Ông bực mình chửi tục: Mẹ kiếp,...

“Trưng bày nghệ thuật Bonsai Phố Cổ - Nét đẹp Hà Nội xưa và nay”

Với lịch sử 1000 năm văn hiến, từ kinh thành Thăng Long xưa tới nay Hà Nội là trung tâm lớn nhất về kinh tế - xã hội, đồng thời cũng là nơi sản sinh, gìn giữ và bảo tồn các nghệ thuật văn...

Hội nghị tổng kết 5 năm thực hiện  Quyết định 281/QĐ-TTg ngày 20/2/2014 phường Khương Trung giai đoạn năm 2016 - 2020

Từ xa xưa, các thế hệ người Việt Nam luôn coi trọng việc học là nền tảng cho mọi thắng lợi. Truyền thống quý báu đó đã được hình thành và phát triển trong suốt chiều dài lịch sử của dân...