Menu

NGƯỜI VỀ TỪ TÂM DỊCH (Phần IIV)

13/05/2020 10:06:24

Với cách chữa bệnh hiệu quả, chăm sóc tận tình của các y bác sỹ, một sáng giữa tháng tư, Bửu Kiếm sau ba lần kiểm tra cho kết quả âm tính, đã hoàn toàn khỏi bệnh và được ra viện. Khi chia tay các y bác sỹ, ông nhận được lời chúc mừng nồng nhiệt. Cầm tay bác sỹ Tâm, Bửu Kiếm cho biết ông vô cùng biết ơn các y bác sỹ đã sinh ra ông lần thứ hai; bởi nếu vẫn ở Mỹ, chắn chắn ông đã không còn có mặt trên đời. Những giọt nước mắt bất giác lăn dài trên khuôn mặt người lính già đã chai sạn với đời và bao nhiêu năm nay không còn biết khóc...

      Một niềm vui vô bờ đang chờ đón Bửu Kiếm, ngoài sân bay, bên chiếc xe taxi, là Thu Hà và người cháu gái tên Mai đang đợi ông. Vừa thấy Bửu Kiếm, cô cháu Mai đã bước lại ôm chầm lấy người bác ruột không chút xa lạ. Sau phút gặp gỡ đầy cảm động, cả ba cùng chuyện trò ríu rít trên đường về quê. Hai bên đường cây trái xum xuê, cảnh vật đẹp mắt làm cho Bửu Kiếm ngắm mãi không chán...

(MInh họa: Ảnh sưu tầm từ Internet)

Thời gian làm vật đổi sao dời, vùng quê ấp Xẻo đông quạnh vắng xưa giờ đây đã có nhiều đổi thay, trở nên sầm uất hơn. Cơn đại dịch covid -19 ghê gớm là thế nhưng dường như chẳng mấy tác động được đến nơi đây. Nhà nhà vẫn yên ổn làm ăn. Gia đình cô cháu Mai của Bửu Kiếm cũng khá sung túc. Chồng làm công ty, vợ làm nhà nước. Các con học hành ngoan ngoãn. Cả nhà đều yêu quý vị cựu trung tá bởi ba của Mai đã mất, nay có người bác ruột xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, chẳng khác nào vẫn còn ba. Mai có lần nửa đùa nửa thật rằng, thôi bác đừng sang Mỹ nữa. Nhà con còn mảnh đất rộng bên cạnh, con sẽ xây cái nhà cho bác ở, xem trong xóm làng có ai thương thì đưa về ở cùng cho vui cửa vui nhà. Câu nói làm vị trung tá chạnh lòng, buồn mất mấy ngày...

Có một nối lo mà Bửu Kiếm vẫn thấy canh cánh bên lòng, luôn thấp thỏm chờ đợi. Đó là dù không thấy ai mảy may đả động đến chuyện quá khứ, nhưng vốn là sỹ quan của chế độ cũ đi di tản nay lại đùng đùng về nước, ông chắc chắn chính quyền này sẽ không để mình yên. Và điều đó đã xảy ra. Một buổi trưa đang ngồi uống nước, ông được cháu gái cho biết có vị Phó Chủ tịch mặt trận huyện - một chức vụ khá lạ lẫm với Bửu Kiếm, nhưng chắc hẳn là một vị trí lãnh đạo quan trọng - muốn gặp ông. Bửu Kiếm vội sửa lại quần áo, trong ngực như có ai đáng trống làng, hồi hộp ra gặp.

Vị phó chủ tịch đã đứng tuổi, ăn mặc chỉnh tề, nét mặt  nghiêm nghị, nhưng sao nhìn có vẻ quen quen. Đối diện nhau, Bửu Kiếm chợt đứng sững như trời trồng. Ông nhận ra ngay lập tức, vẫn là ánh mắt đó, giờ pha thêm chút hóm hỉnh. Ánh mắt người đội trưởng du kích mà bao nhiêu năm qua, vẫn hằn sâu trong tâm trí khiến ông không thể nào quên. Bửu Kiếm chợt lạnh người, tự hỏi có phải đây là giờ phút ông sẽ phải trả giá...

Nhưng không hề có gì xảy ra. Khi chủ, khách cùng vào nhà uống nước trà, vị chủ tịch chỉ ân cần thăm hỏi sức khỏe và chuyện trò thân mật với Bửu Kiếm, hỏi chuyện bên Mỹ và giới thiệu qua về những đổi thay của quê hương, không chút đề cập đến chuyện cũ. Cuối cùng, chính Bửu Kiếm phải lên tiếng:

-Thưa, ông có phải là người đội trưởng du kích chống càn trong trận tiểu đoàn biệt động quân đánh ấp xẻo Đông năm 1972?

-Vâng tôi đây.

-Vậy chắc ông không nhận ra tôi, tôi chính là...

-Tôi biết, ông là vị thiếu tá tiểu đoàn trưởng Biệt động quân, người đã bắn tôi bằng khẩu ru lô...

-Dạ... thưa... hóa ra ông cũng đã biết. Thế vết thương giờ ra sao...

Vị chủ tịch thong thả kéo ống quần lên cao, làm lộ ra ống chân gỗ được lắp từ đầu gối. Bửu Kiếm thấy gai người, bất giác ông chắp tay, qùy xuống trước mặt vị chủ tịch:

-Ôi lúc đó tôi đã làm gì vậy... tôi đã làm ông thành người tàn tật bấy nhiêu năm mà không biết. Tôi thật đắc tội với ông...

Vị chủ tịch vội cúi xuống đỡ ông dậy:

-Thôi ông ạ, chuyện đã qua lâu rồi. Nhắc lại làm gì những ngày nồi da xáo thịt. Ta hãy bỏ qua hết những hận thù cũ, cùng nhau xây dựng quê hương. Đến người Mỹ mà ngày nay cũng còn trở thành bạn của ta kia mà...

- Vâng. Tôi đội ơn ông, tôi xin nghe ông - giọng Bửu Kiếm run run. Vị chủ tịch mỉm cười pha trò:

-Mà cái chân gỗ này nhiều khi cũng có lợi. Đó là những lúc tôi đi làm đồng, dẫm phải rắn, bị nó mổ lia lịa vào chân, tôi cũng kệ mà chẳng hề hấn gì.

Chủ và khách cùng cười, đúng lúc đó cô cháu Mai vừa mang chai rượu đế và đĩa khô nướng lên, cũng cười theo và hỏi thật to:

-Ôi hai bác nói chuyện gì mà cười vui vẻ thế ạ...

Nhưng chuyện vui vẫn chưa kết thúc với Bửu Kiếm. Một buổi tối, có người phụ nữ nhìn khoảng trên 60 tuổi bế bé gái đến, được cô cháu Mai đưa vào gặp ông. Bửu Kiếm vừa đi ra thì người phụ nữ vụt bước tới, nhìn ông chằm chằm, rồi lao vào ôm chầm lấy ông, khóc như mưa như gió:

        -Ôi đúng là anh rồi, anh Trần Bửu Kiếm... Anh đi những đâu không bóng chim tăm cá, bỏ mẹ con em lại bao nhiêu năm nay hả anh....

         Sau phút ngỡ ngàng, như trong giấc chiêm bao, ông bàng hoàng nhận ra đó chính là Tư Dịu, người yêu thủa thiếu thời... “Chàng ơi dù bể dâu biến đổi, Gái Hậu Giang yêu chỉ một lần”... Sau khi ông đi lính, người gái trẻ đã một mình sinh đứa con gái, giọt máu của ông, đặt tên là Hiền bởi là con mẹ Dịu. Bà đã cam chịu bao điều tiếng thị phi, ở vậy để nuôi nấng nó nên người. Bà cũng có nhiều lần nhờ người tìm ông, nhưng thời buổi tao loạn nên chỉ tìm trong vô vọng. Sau đó ông sang Mỹ càng ngàn trùng xa cách. Gần đây bà bỗng nghe tin ông về nước tránh dịch, nên thử đến xem sao và nào ngờ lại gặp...

        Mừng mừng tủi tủi, hai người nói mãi không hết chuyện. Chứng kiến câu chuyện từ đầu, cô cháu Mai hết sức sung sướng, cười tít mắt nói:

        -Đấy nhé, con đã nói rồi mà. Bây giờ thì người yêu đã tìm được người yêu. Hai người về ở với nhau đi thôi. Còn con thì lại như có ba ở bên rồi. Ba ơi, ba không được sang Mỹ nữa nhé...

         Tư Dịu chỉ con bé khoảng 6 tuổi mà bà đem theo:

-Con Hiền đấy, ông xem nó có giống ông lắm không?

Bửu Kiếm ngỡ ngàng:

-Con gái mình đây thật sao, bà đùa tôi à.

         -Con Hiền đấy chứ còn ai, ngày còn bé, nó giống hệt đứa này. Nó cũng định đi cùng tôi, nhưng tôi ngại nếu nhận nhầm thì thêm bẽ bàng cho con. Đây là cháu ngoại của ông đấy, ra với ngoại đi con...

         Bé gái sà vào lòng Bửu Kiếm, đôi tay bé nhỏ vòng ôm cổ ông, nũng nịu:

         -Ngoại ơi, ngoại đi Mỹ làm gì lâu thế. Bên Mỹ có vui không hả ngoại...

         Vị cựu trung tá rùng mình, chưa bao giờ ông được nghe một giọng nói nào thân thương đến vậy. Ông lén chùi nước mắt, nghẹn ngào:

       -Ừ ngoại đi Mỹ vì ... ngoại ở Mỹ. Bên Mỹ... không mấy vui con ạ.

       Cô gái nhỏ cười khanh khách:

       -Ngoại ơi, bên Mỹ không vui thì ngoại đừng đi Mỹ nữa nhé. Ngoại ở nhà với con. Các bạn con có ngoại mà lâu nay con không có... nay thì con có ngoại đây rồi nè... con vui lắm ngoại ơi...

       Lại một đêm nữa Trần Bửu Kiếm mất ngủ, nhưng lần này sự cô đơn thường trực đã biến mất. Ông chỉ thấy lâng lâng trong lòng một niềm vui ấm áp. Ngày mai ông sẽ gọi điện cho con gái bên Mỹ, nói cho nó biết mọi việc đều ổn. Hơn nữa nó còn có một người chị ở Việt Nam tên Hiền, ngày gần đây ông sẽ đón nó về thăm người chị và ngày đó sẽ vui lắm. Còn khi nào hết cơn đại dịch, ông sẽ tiễn cô cháu Thu Hà lên đường sang Mỹ. Nhưng ông sẽ không đi Mỹ nữa. Bạn hữu không còn, ở Mỹ đâu còn ai mong đợi ông? Nước Mỹ có thể là thiên đường với người khác, nhưng không phải của ông.

     Hồi tưởng những ngày vừa qua, Trần Bửu Kiếm chợt có suy nghĩ hài hước: cũng may có trận đại dịch để ông đi trốn từ Mỹ về và tìm lại được bao nhiêu niềm vui cho cuộc đời mình. Ông cũng tự hỏi: Tại sao một nước Mỹ giàu có, tiên tiến và có quá nhiều lĩnh vực đáng để các nước khác học tập, nhưng lại “thất thủ” trước dịch bệnh. Và Việt Nam, đất nước còn nghèo khó của ông - phải, từ nay đất nước này cũng là của ông - lại có thể cưu mang, đùm bọc và chữa khỏi bệnh cho tất cả mọi người con dân nước Việt, dù ở trong nước, hay từ nước ngoài trở về?

                                                                                                                              Hà Nội những ngày tháng 4/2020.

                                                                                                                                             Đào Nguyên Lan

 

                           

Bài viết cùng chuyên mục

ĐT Việt Nam - ĐT Indonesia: Trận đấu phân định ngôi đầu bảng B

Vào 19h30 ngày 12/15, trận đấu phân định ngôi đầu bảng B AFF Cup 2020 giữa 2 đội tuyển Việt Nam và Indonesia sẽ được tường thuật trực tiếp trên VTV5 và VTV6.

THƠ NHÂN NGÀY 8-3

Nhân ngày Quốc tế Phụ nữ 8-3-2021, Dư luận Xã hội xin giới thiệu chùm thơ ngắn của Lý Dung, nữ tác giả quen thuộc đã có thơ đăng ở nhiều tờ báo, tạp chí và các chuyên san của CLB Thơ Hà Nội.

Chương trình “Khát vọng cống hiến – Lẽ sống thanh niên” đã mang lại ấn tượng, truyền được cảm hứng, tinh thần của Hội nghị Trung ương 4, khóa XIII của Đảng, thể hiện tinh thần trong...

Công an TP Vũng Tàu triệt xóa đường dây ma túy qui mô lớn nhất từ trước đến nay

Ngày 7/1, Công an TP Vũng Tàu vừa triệt xóa một đường dây mua bán ma túy, thu giữ số lượng ma túy lớn nhất từ trước đến nay trên địa bàn.